1. .
. . Ai nhớ chăng [Gm] ai?
Anh nhớ chăng những chiều có người em gái qua [Eb] bên thềm
Tiếng hò xao xuyến trăng [Gm] đầu ghềnh nhạc rừng nghe buồn [Cm] mông mênh
Và ngàn tia lửa [Eb] ấm chơi vơi dưới trăng êm [D7] đềm
Ai nhớ chăng [D7] ai?
Ai nhớ chăng những [Gm] ngày những ngày rau cháo với dưa [Eb] cà
Quê nghèo vui sống trong mặn [Gm] mà đời vàng lên ngàn câu [Cm] ca
Mà tình thấy càng [D7] bao la ngàn lòng như chan [Gm] hòa
2. Ai nhớ chăng [Gm] ai?
Ai nhớ chăng những chiều những chiều gặp gỡ nhau trên [Eb] cầu
Nước trời xanh ngắt in một [Gm] màu lặng nhìn nhau hồi lâu [Cm] lâu
Rồi tình ta càng [Eb] ăn sâu, sâu mối duyên ban [D7] đầu
Ai nhớ chăng [D7] ai.
Ai nhớ chăng hôm [Gm] nào, hôm nào mưa rớt trên sông [Eb] dài
Trên giòng em tiễn anh một [Gm] chiều chiều chia ly còn chưa [Cm] phai
Trời buồn khóc giùm [D7] duyên ai giọt lệ tuôn ngắn [Gm] dài==> |
==> ĐK:
[Gm] Nhớ vô [Cm] vàn [D7] nhớ muôn [Gm] ngàn
Ngàn [Cm] đời tôi còn [Eb] nhớ ngàn [Cm] đời tôi nào [F] quên
Quên quên sao [Eb] bao nhiêu phút [D7] xa xưa êm [Gm] đềm
[Gm] Nhớ vô [Cm] vàn [D7] Nhớ muôn [Gm] ngàn
Ngàn [Cm] đời tôi còn [Eb] nhớ ngàn [Cm] đời tôi nào [F] quên
[D7] Bao nhiêu con [Gm] người dừng chân [G7] trên bến tâm [Cm] hồn [D7]
3. Ai nhớ chăng [Gm] ai?
Ai nhớ chăng khói chiều khói chiều vương vấn mái tranh [Eb] nghèo
Có bầy em bé reo ngoài [Gm] vườn mẹ già tóc bạc như [Cm] sương
Nợ đời luôn còng [Eb] đôi vai xương đớn đau trăm [D7] đường
Ai nhớ chăng [D7] ai?
Ai nhớ chăng những [Gm] gì những gì tha thiết nhất trong [Eb] đời
Những gì không nói nên bằng [Gm] lời mà tim ta thì chơi [Cm] vơi
Mà hồn ta tìm nơi [D7] nơi mà lòng ta nhớ [Gm] đời.../...
(Dạo Nhạc) Trở lại ĐK:
|