1. . . . [Em] Một mình giữa đêm tối, thương nhớ em
về nơi xứ [Am] người
Một mình giữa đêm [C] tối, nghe nỗi [D] đau lạc loài biển [G] khơi
[B7] Dòng đời đã thay [Em] đổi, còn ta đứng cô đơn chờ [Am] ai
Khi mái [C] hiên buồn đầy lá [D] rơi, nghe nhớ [G] thương còn [B7] đây.
2. [Em] Một mình giữa đêm tối, thương cánh
chim về nơi cuối [Am] trời
Dòng đời đã thay [C] đổi, nhưng tháng [D] năm tình đầu chẳng [G] nguôi
[B7] Người về chốn xa [Em] ấy, còn ta đứng cô đơn chờ [Am] ai
Nghe mái [C] hiên xạc xào lá [B7] rơi ngỡ em [Em] về.
ĐK: Đêm cô [C] đơn mơ tiếng em [D] cười, chợt
thành [D7] phố nhớ đôi tình [G] nhân
Ôm thương [Am] yêu trong cánh tay [B] này, mơ ngày [D] xưa nụ hôn nồng [B7] cháy
Đêm cô [C] đơn anh thấy em [D] về, đời lạnh [D7] giá buốt đôi bàn [G] chân
Đêm cô [Am] đơn em đã đi [B] rồi, giọt mưa [B7] rớt bên hiên ngậm [Em] ngùi.../...