1. .
. . Em vẫn [D] mơ một ngày nào
quê dấu [A] yêu không còn cộng [G] thù
Trên con đường [D] mòn, sau cơn mưa chiều,
anh ôm [A] đàn dìu em đi dưới [D] trăng. [A]
Ta đứng [D] yên nghe rừng thì thầm.
Ta ngước [A] trông sao trời thật [G] gần.
Anh ôm cây [D] đàn, Anh buông tơ trầm.
Em ca [A] bài mừng quê hương thanh [D] bình.
ĐK: Rồi bình minh [D] tới anh đưa em về [Em]
làng
Này bà con đón kìa anh em chào [D] mừng
Thôn quê tưng [F#m] bừng, muôn chim reo [Em] hò
Hát mừng [D] người vừa về sau chiến [A] chinh.
Rồi hoàng hôn [D] xuống ta say men rượu [Em] nồng
Họ hàng trong [A] xóm thay nhau nhen lửa [D] hồng
Sương giăng mịt [F#m] mùng, đêm sâu chập [Em] chùng
Xóa ngục tù [D] xiềng [A] gông bao [D] năm. ==> |
==> Em vẫn mơ [D] một ngày nào
anh với [A] em chung tình bạc [G] đầu.
Trên quê hương [D] nghèo. Trong khu rừng già.
Trước mái [A] nhà cờ vàng bay phất [D] phơ. [A]
Bên mái [D] hiên ta ngồi chuyện trò.
Khoai nướng [A] thơm hương tình ruộng [G] đồng.
Con thơ ngoan [D] hiền ê a đánh vần
"Vê en-[A]Nờ" là Việt Nam kiêu [D] hùng.
ĐK: Rồi ngày con [D] lớn con ca vang tình [Em]
người
Hòa bình no ấm con ca vang tình [D] đời
Thay cho mẹ [F#m] hiền, thay cho cha [Em] già
Suốt cuộc [D] đời hòa lời ca đấu [A] tranh.
Rồi ngày con [D] lớn con đi xây cuộc [Em] đời
Màu cờ tổ [A] quốc con tô thêm rạng [D] ngời
Quê hương thanh [F#m] bình, muôn dân yên [Em] lành
Sống cuộc [D] đời tự [A] do muôn [D] năm.../...
|