1. .
. . Lòng mẹ bao [Bm] la như biển Thái Bình dạt dào,
Tình mẹ tha [G] thiết như giòng suối [D] hiền ngọt ngào,
Lời mẹ êm [Bm] ái như đồng lúa chiều rì rào.
Tiếng ru bên [D] thềm trăng tà soi bóng mẹ [F#7] yêu.
Lòng mẹ thương [Bm] con như vầng trăng tròn mùa thu.
Tình mẹ yêu [G] mến như làn gió [D] đùa mặt hồ.
Lời ru man [Bm] mác êm như sáo diều dật dờ.
Nắng mưa sớm [D] chiều vui cùng tiếng [F#7] hát trẻ [Bm] thơ.
Thương [G] con thao [A] thức bao đêm [D] trường, [F#7]
Con đã yên [Bm] giấc mẹ hiền vui sướng biết [D] bao.
Thương [F#] con khuya [A] sớm bao tháng [D] ngày.
Lặn lội gieo [F#7] neo nuôi con tới ngày lớn [Bm] khôn.
Dù cho mưa [Bm] gió không quản thân gầy mẹ hiền.
Một sương hai [G] nắng cho bạc mái [D] đầu buồn phiền.
Ngày đêm sớm [Bm] tối vui cùng con nhỏ một niềm.
Tiếng ru êm [D] đềm mẹ hiền năm [F#7] tháng triền [Bm] miên. ==> |
==> 2.
Lòng mẹ chan [Bm] chứa trên bao xóm làng gần xa.
Tình mẹ dâng [G] tới trăng ngàn đứng [D] lặng để [F#7] nghe,
Lời ru xao [Bm] xuyến núi đồi suối rừng rặng tre.
Sóng ven [D] Thái Bình im lìm khi tiếng mẹ [F#7] ru.
Một lòng nuôi [Bm] nấng vỗ về những ngày còn thơ.
Một tình thương [G] mến êm như tiếng [D] đàn lời [F#7] ca.
Mẹ hiền sớm [Bm] tối khuyên nhủ bao lời mặn mà.
Khắc ghi bên [D] lòng con trẻ muôn [F#7] bước đường [Bm] xa.
Thương [G] con mẹ [A] hát câu êm [D] đềm, [F#7]
Ru lòng thơ [Bm] ấu quản gì khi thức trắng [D] đêm.
Bao [F#] năm nước [A] mắt như suối [D] nguồn.
Chảy vào tim [F#7] con mái tóc trót đành đẫm [Bm] sương.
Dù ai xa [Bm] vắng trên đường sớm chiều về đâu.
Dù khi mưa [G] gió tháng ngày trong [D] đời bể [F#7] dâu.
Dù cho phai [Bm] nắng nhưng lòng thương chẳng lạt mầu.
Vẫn mong quay [D] về vui vầy dưới [F#7] bóng mẹ [Bm] yêu.../...
|