Dòng thời gian mang những thăng trầm
trong đời ai biết ra sao.
Ngày vui như mây khói vút bay
xa dần thời thơ mộng cũ.

Ta mong quên đi thời gian
cho ta vui cuộc đời, dù đời đắng cay.
Ta mong quên đi nỗi đau vây quanh ta
đã bao ngày vẫn không nhạt phai

Mưa rơi mưa vẫn rơi hoài,
nỗi nhớ vẫn mãi dâng cao.
Trong ta bao nhung nhớ lên
chơi vơi ai biết chăng
lòng này một trời những phong ba../