1. .
. . [Cm] Có bàn tay ai đó đêm nay
Mang đến [Gm] nỗi chua cay và để lại đây
Dành [Fm] người đàn ông vốn [Bb] đã là của nơi [Eb] này
[Ab] Bất chấp hết lầm lỗi vì [Bb] sự u mê
Em thì [Gm] thua vì sự chán [Cm] chê
[Fm] Hỡi ông trời đạo [Gm] lý làm người khó [Cm] trôi.
Người còn ở [Fm] ngay đây [Bb]
Mà như không [Gm] ai hay [Cm]
Dù tâm ngây [Fm] dại cũng hóa điên [Gm] dại mà [Cm] thôi.
ĐK1: Bỏ lại [Cm] sau cố gắng bao [Gm] lần
Vợ đẹp [Ab] xinh anh [Bb] cũng không [Eb] cần
Đem tình [Fm] yêu em đã vun [Gm] đắp từng ngày
Cho một [Ab] người mà em chẳng [G7] ngờ.
Chẳng ai [Cm] muốn có oán có [Gm] thù
Mà vì [Ab] yêu nên [Bb] chấp nhận [Eb] hết
Anh có bao [Fm] giờ tự hỏi chính [Gm] bản thân mình
Rằng [Ab] người con gái của [Gm] anh phải chịu bao [Cm] đau thương.
2. [Cm] Cố tha thứ cho bớt đau lòng
Bớt cay [Gm] đắng bao nhiêu ngày chờ ngày trông
Ồ [Fm] không, Sao em vẫn [Bb] cứ bão giông trong [Eb] lòng
[Ab] Có lau hết nước mắt dặn [Bb] lòng cho qua
Mà cứ nghĩ [Gm] đến lại càng xót [Cm] xa
Đếm cả [Fm] ngàn lần đau cũng [Gm] không đau như lần [Cm] này. ==>
|
==>ĐK1:
Bỏ lại [Cm] sau cố gắng bao [Gm] lần
Vợ đẹp [Ab] xinh anh [Bb] cũng không [Eb] cần
Đem tình [Fm] yêu em đã vun [Gm] đắp từng ngày
Cho một [Ab] người mà em chẳng [G7] ngờ.
Chẳng ai [Cm] muốn có oán có [Gm] thù
Mà vì [Ab] yêu nên [Bb] chấp nhận [Eb] hết
Anh có bao [Fm] giờ tự hỏi chính [Gm] bản thân mình
Rằng [Ab] người con gái của [Gm] anh phải chịu bao [Cm] đau thương.
ĐK2: Lõng nặng [Cm] trĩu với nỗi cô [Gm] đơn
Cuộc đời [Ab] như những [Bb] thước phim [Eb] buồn
Đôi lần [Fm] đau thêm lần mạnh [Gm] mẽ
Càng tổn [Ab] thương càng thấy bình [G7] thường.
Người con [Cm] gái hay vui với [Gm] cười
Giờ chỉ [Ab] còn lại [Bb] là nước [Eb] mắt
Cố đứng [Fm] lên nhiều lần sao em [Gm] mãi lận đận
Người [Ab] dành cả đời lắng [Gm] lo người lại bỏ [Cm] đi.
* Cố đứng [Fm] lên nhiều lần, sao em [Gm] mãi lận đận
Dành [Ab] cả thanh xuân để [Gm] thương một người vô [Cm] tâm.../...
|