1. . . . Tình [Em] đầu hay
tình [G] cuối khi một [D] ngày một người đã ra [G] đi
Tình [Em] đầu hay tình [D] sau khi cơn đau không biết đến bao [Em] lâu
Một [D] ngày ta được [G] yêu, rồi một [Em] ngày một mình ta buồn hiu
Biết trống [Bm] vắng, biết thức [B] trắng và biết nếm trái [B7] đắng
Mà [D] đời thì như chiêm [G] bao, khi yêu [B7] nhau biết ra sao ngày [Em] sau
Tình đầu thường lên men đau nên đôi [C] khi trái tim yêu nhỏ [B7] máu
Đầu [Am] tình nào đoán biết phút cuối, bẽ [G] bàng rồi lòng chất ngất tiếc nuối
Thì tình [B] đầu chỉ còn là trong kỷ [C] niệm mà [Em] thôi [B7]
ĐK: Em [E] ơi, em ơi em đâu rồi, làm sao anh
hôn làn tóc [F#m] rối
Em ơi, em ơi em đâu [B] rồi, làm sao làm sao ta có [E] đôi
Em [E] ơi, em ơi em đâu rồi, mộ bia để tên em đó [A] sao
Em [F#m] ơi em ơi em đâu [B] rồi, để tình đầu là tình cuối đau lòng [E] nhau
[B7][Em]
2. Tình [Em] đầu hay tình [G] cuối khi cuộc
[D] đời chỉ là những thương [G] đau
Tình [Em] đầu hay tình [D] sau trong cơn mơ khi thức trắng đêm [Em] thâu
Chỉ [D] là cơn mộng [G] thôi mà người [Em] đời được nhìn cơn mộng trôi
Lúc bỡ [Bm] ngỡ, lúc gắn [B] bó và có lúc sóng [B7] gió
Dù [D] tình thì rất mong [G] manh, khi ta [B7] yêu trái tim ta màu [Em] xanh
Dù tình đẹp như trong tranh, nhưng tranh [C] suông vẫn không như lòng [B7] muốn
Tình [Am] trần thì vẫn quá bát ngát mà đời [G] trần thì vẫn thấy quá ngắn
Thành một [B] đời chỉ toàn ôm trắc [C] trở mà [Em] mơ [B7].../...